Lưu Quang Vũ - tôi yêu
Tôi yêu người đàn ông ấy, chẳng biết từ
bao giờ? Từ khi tôi mới là một cô bé lớp mười
chuyên văn, xây cho ḿnh lâu đài ước mộng về một
t́nh yêu đẹp như t́nh yêu của Lưu Quang Vũ với
Xuân Quỳnh? Hay chỉ khi tôi đă đi qua bao buồn vui
của cuộc đời, đă trả nghiệm những
rung động ngọt ngào và đớn đau? Biết cảm
nhận sự mong manh "như màu khói" (1) của t́nh
yêu, nỗi xót xa của những t́nh yêu đến muộn
và sự nghiệt ngă trớ trêu của số phận (2), hay
nỗi cô đơn của một tâm hồn nghệ sỹ
không bạn ḷng sẻ chia (3)? Không biết, tôi không biết
nữa, nhưng tôi vẫn luôn tin, một niềm tin rất
mănh liệt, rằng Lưu Quang Vũ chính là tâm hồn mà
tôi chờ đợi và t́m kiếm.
Khi Xuân Quỳnh viết:
Anh về từ đường phố
Anh về từ trận gió
Anh về từ cơn mưa
Từ những ngày đă qua
Từ những ngày chưa tới
Từ ḷng em nhức nhối...
Thôi đừng buồn nữa anh
Tấm rèm cửa màu xanh
Trang thơ c̣n viết dở
Tách nước nóng trên bàn
Và ḷng em thương nhớ...
th́ tôi hiểu v́ sao Xuân Quỳnh đă yêu Lưu Quang Vũ
đến thế. Cũng như tất cả những
người đàn bà rất mẹ, rất chị, rất
vợ khác trên đời này sẽ yêu thương những
người đàn ông của ḿnh như thế. Yêu đến
thắt ḷng, đến đau nhức con tim. Chẳng thể
nào khác được.
Tôi có cảm tưởng như chẳng khi nào chạm
được tới đáy tâm hồn anh, nỗi buồn
của anh, sự cô đơn của anh. Nó thăm thẳm,
hun hút, khiến những người đàn bà yêu anh càng
đi sẽ càng không tới, càng t́m sẽ càng lạc lối.
Phải chăng cũng v́ thế mà t́nh yêu của họ
dành cho anh càng đau đáu hơn, da diết hơn, bất
lực hơn, và xa xót hơn? Muốn chở che mà không thể
chở che cho hết. Muốn nắm bắt mà không thể
nào nắm bắt cho trọn vẹn. Đúng như Xuân Quỳnh,
người vợ, người bạn, người t́nh của
anh đă phải thốt lên:
"Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh"
Phải v́ thế mà họ cũng sẽ cảm thấy
mong manh hơn bao giờ?
T́nh yêu - chẳng phải đă có danh nhân từng phát biểu
- bỏ nó đói th́ nó sẽ sống rất lâu - đó hay
sao?
Tôi tin người đàn ông như Vũ sẽ được
nhiều đàn bà yêu, yêu lắm.
Vũ không chỉ trĩu nặng cô đơn, không chỉ
thăm thẳm u buồn. Ở anh có nỗi trăn trở,
giằng xé, khát khao đến tận cùng một chân trời
rộng răi. Tôi nghĩ anh như một ngọn gió hoang, muốn
bứt phá ra khỏi mọi khuôn khổ chật hẹp và
g̣ bó, để bay vút lên, khoáng đạt và dữ dội
như những khát vọng trong anh, hay như Vũ đă từng
ví ḿnh, "con ngựa gầy phiêu bạt thảo nguyên
xa".
Vũ viết:
(..) âm thầm tôi viết những ḍng thơ
Những ḍng thơ giằng xé dày ṿ
Là mây trắng của một đời cay cực
Vượt lên trên những mái nhà chật hẹp
Và tôi khóc. Thương lắm, những nỗi "dày
ṿ" của "con sóng cứ muốn chảy ngược
ḍng" (4) trong anh, những nỗi đau đời của
anh. Vũ không cam chịu, Vũ khát vọng, Vũ bứt
phá, để rồi cũng không thoát ra được khỏi
sự bế tắc, và cuối cùng đành chấp nhận
hiện thực, xót xa làm sao:
"Anh không nghĩ những điều to tát nữa"
Tôi biết ơn Xuân Quỳnh đă đến với anh, bằng
t́nh yêu bao la, nỗi thương cảm vô bờ bến, bằng
sự hy sinh lặng lẽ, nhịn nhường, để
anh dựa vào, như một niềm tin duy nhất c̣n lại,
và không gục ngă:
"Anh c̣n trái tim, anh c̣n tất cả
Anh c̣n em, ta sống lại cuộc đời"
Vũ là người đàn ông đầy hoài băo, những
hoài băo rất đàn ông, như thế. Hỏi làm sao những
người đàn bà của anh không yêu anh cho được?
Vũ như ngọn gió ngang tàng đă mỏi mệt,
như con sóng dữ dằn đă bải hoải, như con
ngựa chiến đă chồn vó bước. Hỏi làm sao
những người đàn bà của anh không xót
thương cho được?
Chẳng biết những cảm nhận của tôi có
đúng hay không, nhưng đôi khi tôi thấy ở Vũ những
mảng tính cách rất đối lập. Đối lập
một cách thú vị và đáng yêu. Trong t́nh yêu, có lúc anh vụng
về, thiếu tự tin:
Anh trẻ dại, anh có bao tính xấu
Trước mắt em anh cứ huyên thuyên
Đỏ mặt sợ ḿnh lố bịch
Có ích ǵ đâu, có cách nào cứu văn
Người đă lên đường, tàu đă đi xa
Anh chỉ là ngọn lửa ở thêm ga
Sao cứ đêm ngày khao khát
có lúc rụt rè như một đứa trẻ:
Ngoài kia mưa trong nắng sáng bừng lên
Như những nắm hoa ai ném vào cửa kính
Dăy phố xám hết nằm trong gió lạnh
Em đi xa em trở lại rồi
Anh vẫn rụt rè không dám nói
Chẳng lẽ em chưa biết hay sao
nhưng bất chợt có lúc lại sôi nổi, da diết,
tràn ngập ước mơ như thể mới yêu lần
đầu:
Mơ ước, t́nh yêu, nỗi vui sướng đầu
tiên
Gửi em hết, em đừng đi vắng nữa
Nắng mong manh, cành xoan cao bỡ ngỡ
Những ḍng thơ anh viết đă vui hơn
Ta sẽ ra ngoại thành xem rau cải lên non
Em trẻ đẹp như ngày ta mới gặp
Anh lại có sự tươi bền của đất
Nói với thời gian bằng sắc cỏ xanh rờn.
Có những lúc ch́m đắm trong suy tư và trăn trở
của riêng ḿnh, anh thành một người t́nh hững hờ,
xa cách:
"Đi lang thang như một kẻ không nhà"
chẳng vướng bận dáng người yêu bé nhỏ:
"chong đèn ngồi bên cửa sổ
Mong anh về trong khoé mắt đăm đăm"
Nhưng có những lúc anh lại nồng nàn, ngọt ngào,
đắm say, tràn ngập biết ơn:
Em làm thay đổi đời anh
Như màu trời đổi thay sắc nước
Như gió bấc, gió nồm đổi mùa nóng lạnh
Như phù sa đằm thắm tạo đồng bằng
...........
Em vụt đến cho ḷng anh chói lọi
Em vụt đến như mùa xuân bối rối
Với t́nh yêu là ngọn gió màu xanh
Người đầu tiên hiểu đôi mắt anh
Người duy nhất hiểu điều anh chẳng nói
Hiểu nỗi anh lo, cả những điều tội lỗi
Vẫn bao dung như biển lớn yên lành
Không có em anh sống cũng chẳng là anh
..........
Em đă là tất cả:
Sao của hoàng hôn
Mầm thơm của mạ
Niềm tin cần cho những năm gian khổ
Và t́nh yêu nuôi nấng những con người.
Tôi hiểu v́ sao Xuân Quỳnh đă "bao dung như biển
lớn yên lành" trước "cả những điều
tội lỗi" của Vũ. Bởi tôi tin Xuân Quỳnh
dù đau đớn nhưng cũng vẫn không thể nào
không thương anh đến tê tái khi đọc những
lời bộc bạch đớn đau về một mối
t́nh đến muộn, trái ngang, về một người
đàn bà ngoài chị -đă ngang qua đời anh, chia sẻ
t́nh yêu của anh với chị:
Ước chi c̣n tất cả để trao em
những vần thơ tuyệt vọng về một hiện
tại không lối thoát:
Có ǵ đâu mà khóc
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên t́nh yêu là chuyện viển vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đă giăng đầy
Bao kỷ niệm, quên đi đừng nhớ nữa
Lá sẽ rơi trên cỏ ṃn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên
Như những lời vĩnh biệt
"Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ cái chết là nối gần nhau lại"
Sau này chết đi, ở bên nhau măi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn ngang trái
E chúng ḿnh không nhận được ra nhau!!!
Bởi tâm hồn anh nhạy cảm, đa cảm là thế.
Bởi anh được nhiều người yêu đến
thế. Làm sao cho khỏi rung động và buồn đau?
Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố
Mùa đông sắp tới rồi
Mùa đông này ta sẽ phải chia tay
Một chuyện chia tay, có ǵ đâu em nhỉ
Một chuyện t́nh tan vỡ, có ǵ đâu
............
Tôi cứ nghĩ, nếu có một người đàn ông
như thế, như Vũ đến trong cuộc đời
ḿnh, chắc tôi cũng sẽ yêu anh nhiều lắm. Như
mọi người đàn bà sẽ yêu người đàn
ông đích thực của đời ḿnh - nồng nàn, che chở,
và bao dung như thế. Chẳng bao giờ mệt mỏi
và cạn kiệt đâu anh.
Jan 20, 2003
=============
Cảm nhận về một bài thơ
Thôi nhé em đi
Như một cánh chim bay mất
Pḥng anh chẳng có ǵ ăn được
Chim bay về những mái nhà vui
Bài thơ này LQV viết cho Tố Uyên - người yêu,
người vợ đầu của anh khi hai người
chia tay. Đọc các tài liệu về cuộc đời
LQV, cũng như đọc tâm sự của Tố Uyên sau
này, chúng ta biết được là những năm tháng ấy,
Vũ vừa xuất ngũ, chưa kiếm được
việc làm. Cuộc sống muôn ngàn khó khăn thiếu thốn.
Nhưng trên hết và đau đớn hơn cả là anh cảm
thấy thất vọng sâu sắc về thời cuộc,
trước những mặt trái của cái xă hội mà anh
đă từng chiến đấu để xây dựng nên.
Thất vọng mà không làm ǵ được. Anh trăn trở,
bế tắc, tuyệt vọng. Và khi ấy th́ Tố Uyên dứt
áo ra đi, dường như không phải chỉ v́ những
gian khổ về vật chất khiến chị không chịu
đựng nổi, mà c̣n v́ gánh nặng tâm lư của anh trở
nên quá tải với chị, một người quen vốn
chỉ quen với những ǵ nhẹ nhàng, đẹp đẽ,
một "cánh chim vàng" chỉ quen với "cỏ mềm
quả ngọt" như Vũ từng viết.
Buồn thay!
Vũ đă từng yêu Tố Uyên lắm. Anh nâng niu, say
đắm, tôn thờ chị như những ǵ tươi
đẹp, sáng lạn nhất của cuộc đời
anh:
"Em lạc đến đời anh tia nắng rọi"
Khi Tố Uyên mang thai con trai đầu ḷng của họ,
Vũ viết:
Lần đầu tiên nghe con trở đạp
Em quặn ḷng nhưng náo nức yêu thương
Tháng thứ tám mang thai em mệt
Da xanh gầy đôi mắt cũng to hơn
Từ nay trong em có hai trái tim
Tim của mẹ đập dồn mong đợi
Trái tim con mong manh êm ái
Anh đếm thầm trong mỗi đêm sâu
Nếu không có một t́nh yêu thương tràn ngập th́ khó
viết được những câu thơ như thế lắm.
Đẹp biết bao, khi người đàn ông yêu vợ
con dịu dàng đến nhường ấy!
T́nh yêu thương của anh dành cho chị lớn lao bao
nhiêu th́ nỗi đau đớn của chia ly càng quằn
quại bấy nhiêu. Đă có những lúc anh chua chát:
Anh cũng lạ cho ḿnh xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Mặc dù anh nói "nào dám trách chi em" nhưng đọc
trong câu thơ ấy h́nh như vẫn có ư ngầm trách - một
chút thôi, và một chút tủi hờn cho ḿnh. Anh đă yêu em
đến thế, anh đă sống hết ḿnh cho em. Anh cứ
nghĩ t́nh yêu có thể vượt qua những điều
tầm thường của cuộc sống, nhưng không,
h́nh như anh đă nhầm. H́nh như điều đó chỉ
đúng với anh thôi. C̣n với em, t́nh yêu này có nghĩa ǵ
đâu. Em chẳng muốn ràng buộc vào cuộc đời
anh. Bởi:
Những ǵ em cần anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Phải là những ai từng đau khổ và thất vọng
thật nhiều mới hiểu hết nỗi đau đớn
và chua chát trong hai câu thơ mà Vũ đă thốt lên ấy:
Anh chỉ có một mảnh tâm hồn úa héo, một tâm hồn
tổn thương nặng nề và một t́nh yêu lớn
dành cho em. Nhưng em không cần đến t́nh yêu ấy. Em
không thể và không muốn chia sẻ cùng anh gánh nặng này.
Em cần ở anh một con người khác. Một con
người nh́n cuộc sống cũng nhẹ nhàng như
em. Nhưng làm sao anh có thể sống hồn nhiên như em
mong muốn được khi mà cuộc sống của anh
đă phải trải qua bao nhiêu trắc trở gập ghềnh?
Hoàn cảnh của anh chỉ có thể sinh ra một con
người đa cảm và cả nghĩ như anh thôi. Em
không thể hiểu điều ấy, không thể cảm
thông, không màng đến tâm tư t́nh cảm của anh. Và
em chọn về "những mái nhà vui".
Tôi thương Vũ vô cùng khi đọc những ḍng
thơ này. Nhiều khi tôi cứ nghĩ, nếu có một người
đàn ông như Vũ lạc vào cuộc đời tôi, hẳn
tôi sẽ yêu và thương anh nhiều, nhiều lắm. Và
tôi tin nhiều người phụ nữ cũng có suy
nghĩ như tôi. Đẹp biết bao tâm hồn ấy,
đáng trân trọng biết bao tư tưởng ấy, dù
anh đă trót sinh nhầm thời. Những người
đàn ông như anh đẹp lắm, Vũ à.
May mắn sao, khi nửa đời sau, anh đă t́m
được người phụ nữ đồng cảm
với anh trong từng hơi thở, từng suy nghĩ, để
rồi:
"Anh c̣n trái tim, anh c̣n tất cả
Anh c̣n em, ta sống lại cuộc đời".
4:42 AM